Em cũng sẽ chọn buông tay, cho người xuôi theo một
duyên tình mới.
Có một ngày mà em ngồi ngẩn ngơ nghĩ về chuyện tình
yêu của mình, khi em cố níu còn một người cố tránh xa. Có một ngày em cố gắng
ngoan để rèm mi không ướt nước, cố gượng cười để làm yên lành một ai đó vốn
quen thuộc bỗng trở thành xa lạ. Có một ngày, có một ngày buồn lắm, là một ngày
như thế… em đi!
Em gói ghém hành trang là chuỗi ngày yêu êm đềm chỉ
còn thuộc về quá khứ. Quá khứ vốn mong manh đã sớm trở nên tàn lụi. Ngày ấy
mình yêu nhau, êm đềm dịu ngọt, ngày ấy bên cạnh em là một chàng trai ấm áp và
tin cẩn. Ngày ấy bỗng xa xôi…
Em kéo lê những lời hứa từ ngày này sang tháng khác,
như kéo theo một va li nặng trịch cho hành trình tìm quên của mình. Rồi em sẽ gặp
lại đâu đó những lời hứa cũ, như gió thoảng mây bay, như một người từng kề bên
trong bức tranh rêu phong màu kỉ niệm. Những lời hứa cũng mỏng tang, như chuyện
tình rơi vỡ, vào một ngày trời không xanh nắng cũng chẳng còn vương.
Em vun tay ủ ấm một mầm hy vọng mới, về một chuyện
tình khác không còn lưu bóng một người lạ từng yêu. Em ru ngủ mối tình trở nên
xa xôi hoang hoải, không cho phép mình mệt nhoài bởi những nhớ thương trao gửi
chỉ một chiều. Ngày mầm xanh lớn dần, ngày chuyện tình mình nứt vỡ, con tim em
cũng bung ra trăm ngàn cảm xúc. Ngày ấy không còn xa, ngày ấy sẽ sớm thôi, phải
không anh?
Em biết sẽ là ngốc nghếch và dại dột khi mãi tôn thờ
một thứ tình cảm không rõ riêng chung. Mặc dù duyên hạnh ngộ giữa đôi người một
ngả là điều đáng trân quý, nhưng cũng chẳng là gì khi đối phương mãi dùng dằng
đi ở. Em chọn buông tay như chọn một vết cứa buồn, vết cứa không sâu, chỉ mảnh
và đau khẽ. Rồi em sẽ ổn cả thôi!
Những ngày lặng trôi không còn tin nhắn hay cuộc gọi
hỏi han ân cần như trước, không còn những hẹn hò e ấp thuở ban sơ, em biết rằng
tình đã nhạt và duyên không còn thắm. Em cũng sẽ chọn buông tay, cho người xuôi
theo một duyên tình mới.
Chỉ là… những ngày này em có buồn một chút, có
thương một chút, có nhớ nhung và có cả giận hờn. Em tiếc nuối những mảnh vỡ từ
mối quan hệ mà em đã cố sức thật lòng, chân thành và say đắm. Em tiếc nuối một
người em từng chọn lựa, một người vẫn nhủ rằng mạnh mẽ nắm tay em. Cho nên, đừng
phiền lòng khi thấy em còn mãi đứng đây ngóng trông và chờ đợi. Em sẽ đi, một
khi quyết ra đi sẽ tỏ ra vô cùng mạnh mẽ, anh đừng lo!
Rồi sẽ có một ngày… em không đủ đau lòng để níu…
Rồi sẽ có một ngày… em nhận ra đã đến lúc mình nên
buông…
Rồi sẽ có một ngày… em đi!
