"Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ."
***
Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng: "Tại sao trong
cơn giận dữ người ta thường phải thét thật to vào mặt nhau?"
Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời:
"Bởi vì người ta mất bình tỉnh, mất tự chủ!"
Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo:
"Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao
không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?"
Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải
thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng.
Sau cùng vị hiền triết đưa ra lời giải đáp. Ông bảo: "Khi
hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ
trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên
muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự
giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói
của họ bao trùm khoảng cách ấy.
Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ
hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng
cách giữa họ rất nhỏ..."
Rồi ngài lại tiếp tục: "Khi hai người ấy đã yêu nhau thật
đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình
yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa
mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn
gì ..."
Người kết luận:
"Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim
của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm
thấy xa cách nhau... Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng
rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về !"
